Người gửi: Ban quản trị Website - Lớp: Ban quản trị We
Ngày gửi bài: 28/10/2008 - 14:40:04
Thư gửi học sinh lớp 12A2 – khoá 2005/2008 Tối ngày 4/9/2008 cô đã nhận được kết quả thi Đại học của lớp tương đối đầy đủ. Thật bất ngờ: kết quả quá tốt ngoài mong đợi của của cô, cô rất hạnh phúc. Cô cám ơn cả lớp đã cho cô một “đoạn kết “ thật ấn tượng. Cô xin lỗi các em vì trước đó cô đã không dám đặt nhiều hy vọng. Kết quả thi Đại học mới chỉ là khởi đầu cho các em bước vào đời. Các em có kết quả như ý cũng đừng vì thế mà thoả mãn, những em chưa được toại nguyện vẫn còn nhiều cơ hội khác. Cô chỉ mong lúc nào các em cũng ý thức được những việc cần làm khi không có cô ở bên chỉ bảo nữa.Làm gì các em cũng nhớ giữ lấy gốc, nhớ giữ đạo làm người.Cô và cả lớp lúc nào cũng là điểm tựa cho từng em, mỗi khi các em có điều gì khúc mắc. Cô cầu chúc cho các em luôn bình an, mạnh khoẻ, học giỏi. Mỗi khi có dịp thì nhớ tới cô và các bạn 12A2. Ngày 7/9/2008. Cô giáo chủ nhiệm Đỗ Thị Đoan Trang doantrang_55@yahoo.com
Người gửi: Nguyễn Thuỳ Dương - Lớp: Giáo viên văn
Ngày gửi bài: 07/04/2008 - 10:02:03
Lá thư thời bình
Việt Nam, hoà bình, 11/12/2005 Gửi chú Thạc! Ở một nơi xa xôi mong chú nhận được những dòng này! 30/4 sẽ còn mãi trong nỗi nhớ và lòng tri ân của những người tuổi 16,17 hôm nay và mai sau. Ngày độc lập cũng là ngày mà chú đã hẹn cô Như Anh cùng nhau trả lời câu hỏi: “ Hạnh phúc là gì?”. Đêm tháng 4 năm 1971, hai người đã chia tay nhau để đi tìm khuôn mặt hạnh phúc của riêng mình. Chú biết không, đọc cuốn nhật ký của chú,cháu mới thực sự thấy tuổi trẻ ngày xưa sống khác lắm. Ngày ấy chiến tranh, lửa đạn, mất mát nhưng người ta sống gần nhau hơn, vì nhau hơn. Chiến tranh thật ác liệt và gian khổ phải không chú? “Chiến tranh là thế, chiến tranh cắt đứt những ước mơ tuổi trẻ, làm gián đoạn hạnh phúc lứa đôi ” “ Không suốt đời ta không quên, ta không quên cảnh em bé miền Nam đập tay trên vũng máu. Dưới tay em lẽ ra là chậu nước trong mát- cái biển mênh mông của tuổi thơ hồn nhiên, nhí nhảnh”. Nhưng cháu sẽ không nói tới những mất mát đau thương trong chiến tranh. Cháu muốn hỏi chú “ Thế nào là Hạnh phúc?” Đạt giải Nhất Văn toàn miền Bắc,là sinh viên xuất sắc khoa Toán – cơ Đại học Tổng hợp, tương lai mở rộng trước mắt, cơ hội có một cuộc sống yên bình đang hiển hiện, nhưng trái tim đầy khát vọng đã cất vào balô mọi ước mơ hiền dịu nhất, mọi tương lai cá nhân quen thuộc nhất để “được chiến đấu trên trận tuyến giáp mặt quân thù, trong những ngày ác liệt nhất của đất nước ” Chú đã quyết định trở thành một người lính,một thành viên trong gia đình Quân đội nhân dân Việt Nam. Chú đã sống cuộc sống của một anh lính thời chiến. Chú đã đi và sống trong vòng tay ấm áp tình cảm của nhân dân. “ Giờ đã lớn rồi ta là anh bộ đội,ta căng bạt ta nằm, nghe lời đất nước…” “ Giờ đây mình hiểu rằng, chính mình là cốt trụ của đất nước…không chỉ nhận ra mình còn sung sướng tự hào vì nhiệm vụ vẻ vang ấy…” Đó là Hạnh phúc của một người lính, chú nhỉ? Chú đã xa thủ đô thân yêu để thành một anh lính thông tin, chú ra đi vì khát khao hoà dòng máu mình vào nhịp đập thiêng liêng của trái tim đất nước. “ Ta biết giấu mặt vào đâu, gấu quần hay gấu áo, khi đường Trường Sơn không có dấu chân ta”. “ Con đường mình chọn, con đường mình đi là hoàn toàn đúng đắn. Không còn đắn đo gì nữa, Thạc cứ đi theo con đường này thôi, con đường không đòi hỏi đền bù lại điều gì và trọn đời cống hiến cho đất nước ”. Thực sự sống vì một lí tưởng cao cả, là Hạnh phúc của một người trẻ tuổi, phải không chú? Trong những ngày tháng gian khổ nhất của cuộc đời, chú vẫn nhận ra cái lung linh tinh tế đầy xúc cảm của thiên nhiên “ ta nằm ngửa cho những giọt nắng lanh tanh chảy từ kẽ lá…” “ Cỏ dìu dịu ở sườn đồi, con đường lên đỉnh thì bàng bạc và mới mềm làm sao. tất cả đều gợi lên một điều gì dịu dàng mát mẻ..” “ Ngôi sao Hôm cô độc…vẫn hiện lên nhoè trong sương, nhưng người ta vẫn nhận ra rằng ngôi sao đó sáng và trong lắm- ở trên cái nền xanh biếc, chùm lá phi lao sẽ đu đua một cách thần thoại. Cuộc đời vẫn như chẳng có chết chóc đau thương”. Chan hoà vời thiên nhiên để thêm yêu cuộc sống này hơn, chú Thạc à, đó phải chăng là Hạnh phúc vô giá đối với một tâm hồn nghệ sĩ? Sẽ thật thiếu sót nếu không nhắc tới cô Như Anh. Cô chú đã gặp nhau, đã yêu nhau. Tình yêu ấy lớn lên trong niềm nhớ thương của hai người- một tình yêu lí tưởng và tiêu biểu của ngày ấy. Tên cô in dấu trong từng trang nhật ký của chú, hình ảnh cô luôn trong tâm trí chú, trong giấc mơ của chú “Đừng vội trách, ta vẫn giành trọn trái tim mình cho Như Anh. Từ nay, ta mãi như hôm qua.mãi nhớ thương và giữ gìn hình ảnh trong sáng của Như Anh trong tâm hồn. Không ai có thể bằng một phần đẹp đẽ mà ta tìm thấy ở Như Anh. ” “ Luôn luôn ta mơ ước, ta khao khát một buổi sáng đẹp trời, nhớ một màu xanh kì dị, ta thức giấc trong hạnh phúc. Một người đang chờ ta, đang đợi ta. Đó là P.,là P. yêu dấu”. Chú thích màu xanh da trời, màu áo của cô, vì trời xanh ai cũng nhìn thấy được, ngờ rất gần nhưng không thể với tới. Hơn tất cả, yêu và được yêu là điều hạnh phúc nhất đối với một con người! Cháu đọc được trên một tờ báo “ Hạnh phúc là những điều giản dị và hết sức bình thường, chỉ cần người ta biết trân trọng nó”. Đúng thật chú nhỉ, đôi khi Hạnh phúc đến thật bình dị “ Chân bước trên rơm thơm, khó có ai định liệu được mình còn ao ước cuộc sống nào hơn thế. Mặc dù hạnh phúc ấy mỏng manh như chính số người nhận ra đó là hạnh phúc của cuộc đời”. Có lẽ, đến tận bây giờ cô Như Anh vẫn đi tìm câu trả lời cho câu hỏi không có lời đap “ Hạnh phúc là gì?”. Câu hỏi ấy thật dễ mà cũng thật khó để có thể trả lời. Hạnh phúc, mơ hồ nhưng rất gần gũi, đôi khi tưởng rằng nhỏ bé nhưng lại vô cùng lớn lao. Nhưng chú Thạc a! Cháu muốn nói với chú: Hạnh phúc chính là được sống tuổi hai mươi như chú! Nguyễn Thuỳ Dương Lớp 12A4 Năm học 2005-2006
Hạnh phúc người chiến sĩ
“Hạnh phúc là gì? ”, hỡi người chiến sĩ Hạnh phúc riêng anhhay hạnh phúc cho đời Bước chân đi trên đường đầy lửa khói Anh đi tìm hạnh phúc tuổi hai mươi
Anh đã sống trong niềm khao khát ấy Chiến thắng quân thù bảo vệ quê hương Đất mẹ thân yêu lòng anh mãi gọi Chiến đấu cho người là hạnh phúc của con
Anh thầm yêu nồng nàn lửa cháy Vẫn vơi đầy kỉ niệm buổi chia tay Vẫn ánh mắt bờ xa vẫy gọi Anh lên đường, hạnh phuc đọng trong tim
Vai vác nặng là lòng phơi phới Đêm, mưa, bom, anh vẫn bước đều Bởi trong anh niềm tin mãi hát Bài ca hi vọng chiến thắng nở hoa
Bước trên rơm thơm sao lòng xao xuyến Sắc biếc nhành hoa gợi nhớ tên người Đứng giữa bao la đất trời Tổ Quốc Hạnh phúc nơi anh là đấy chứ còn đâu Đỗ Thị Mai Phương Lớp 12A4 Năm học 2005-2006
Gửi Anh Em gởi về nơi anh một mùa xuân Bù đắp hi sinh quên mình - đời trai trẻ. Giọt mồ hôi suốt đêm hành quân mỏi Như mặn mòi đất Bưởi quê anh
Em gởi về nơi anh một vầng trăng Trăng chưa kịp tròn để bình minh vỡ. Như sáng trong – Anh làm thơ để ngỏ Chợt ngọt ngào nét vàng ánh mực trăng
Em gởi về nơi anh một tình yêu Màu tím hoa mua cùng người con gái Hoa mùa hè nhuôm tím cả trời mây
Những gì anh mơ- em đều muốn gởi Gởi thật nhiều, nhiều nữa, nhé anh Bỗng nghe bình yên rủ xuống tâm hồn Từ lời anh nói Gieo một mầm trăng tròn trặn cho em Trần Thị Thu Hằng Lớp 12A6 Năm học 2005-2006
Gửi chị Trâm
Chị đã xa khi em còn rất nhỏ Cả cuộc đời em chẳng gặp được chị, chị ơi Nhưng em biết chị qua bao dòng nhật kí Món quà được gửi lại từ nước Mĩ xa xôi
Chị đã viết rất nhiều trong nhật kí Về cuộc đời người con gái hiên ngang Em như thấy một phần đời dân tộc Chị mang theo trong những tâm sự riêng tư
Cuốn nhật kí ba lăm năm trở lại Như sự trở về của một lớp thế hệ năm xưa Một thế hệ bừng bừng như ngọn lửa Một thế hệ chỉ có đất nước ở trong tim
Em sinh ra khi đất nước đã yên bình Em mơ ước những ước mơ nhỏ bé Như hạt cát bên bờ biển cả Em thấy mình bé nhỏ lắm chị ơi
Thế hệ chị đã rất xa rồi Mà chúng em vẫn dùng dằng chưa bước tiếp Chị trở về mang lửa hồng thắp sáng Để chúng em được sống tuổi 20 Nguyễn Thị Trang Lớp 12A9 Năm học 2005-2006
“ Nhật kí Đặng Thuỳ Trâm”
Bạn có viết nhật kí? Nếu viết, bạn đã viết những gì? Tôi không thể biết bạn viết gì trong nhật kí,nhưng tôi tin rằng: bạn sẽ là chính bạn trong đó. Bởi vì chỉ trong nhật kí, bạn mới có thể bộc bạch hết những suy tư của mình, những buồn vui ma bạn gặp phải hay những ước mơ mà bạn mơ ước một ngày nào đó sẽ thành sự thật. Nhật kí- đó là bức tranh cuộc sống của bạn mà mỗi ngày bạn sẽ tô thêm cho nó những gam màu mới. Nhưng tôi biết có một quyển nhật kí không chỉ viết về cuộc sống của một con người mà viết về cuộc đấu tranh của cả một dân tộc, quyển nhật kí có số phận kì lạ nhất và đặc biệt nhất “ Nhật kí Đặng Thuỳ Trâm”. Liệt sĩ- nữ bác sĩ Đặng Thuỳ Trâm quê ở Hà Nội. Chị sinh trưởng trong một gia đình trí thức. Có một cuộc sống êm ả dưới bầu trời hoà bình của miền Bắc những năm 60, Thuỳ Trâm vẫn xin đi nhập ngũ. Tiếng gọi tha thiết của miền Nam ruột thịt đã thôi thúc người con gái Hà Nội giàu tình yêu nước lên đường. Từ bỏ khoảng không gian yên bình của thủ đô, nơi có gia đình,bạn bè,người thân, Thuỳ Trâm với tấm bằng Y khoa loại giỏi – đã trở thành bác sĩ của bệnh xá huyện Đức Phổ- Quảng Ngãi. Nơi chiến trường đầy bom đạn khói lửa, cô gái mỏng manh của thủ đô vẫn sống và chiến đấu thật kiên cường. Cái bệnh xá với hàng chục thương bệnh binh và biết bao đồ dùng y tế mà chỉ có đúng một bác sĩ với hai y tá. Những lần vội vàng thu dọn đồ đạc để tránh địch càn, những lần thức thông đêm để chăm sóc bệnh nhân, những lần uất ức nghẹn ngào trước một ca quá nặng.. đã cho chúng ta thấy hình ảnh một người thầy thuốc tận tuỵ vì công việc, vì bệnh nhân. Chị đau xót khi mỗi ngày lại có bao đồng đội của mình ngã xuống, khi những người thân yêu quanh chị chỉ trong chốc lát đã vĩnh viễn xa rời chị.Càng đau đớn bao nhiêu chị càng căm giận bọn giặc xâm lược dã man,càng hun đúc trong tim mọt khối thù hận sục sôi, sẵn sàng thiêu cháy quân thù. Một người con gái thật vĩ đại! Một người con gái với ý chí và nghi lực phi thường. Bao khó khăn trong điều kiện làm việc: thiếu y tá, thiếu thuốc, thiếu thiết bị…không làm chi nản lòng. Ngược lại chị còn luôn đôn đốc bản thân để vượt qua khó khăn, gian khổ. Chị luôn lạc quan tin tưởng một ngày “ Nam Bắc nối liền”. Cuộc đấu tranh của ta không thể thắng lợi, dân tộc ta không thể có được hoà bình nếu không có những con người như vậy. Xa nhà, ai mà không nhớ? Thuỳ Trâm thương ba, thương mẹ, thương các em vô cùng. Chị nhớ như in từng góc phố thân quen của Hà Nội, nhớ từng ngôi nhà trên con đường chị đi học, nhớ biết bao kỉ niệm ngọt ngào của gia đình. Thật buồn biết bao khi phải xa rời tổ ấm. Nhưng Thuỳ Trâm không để cho nỗi buồn ấy chi phối. Tấm lòng vị tha cao cả đã nói với chi rằng: phải biết hi sinh lợi ích của bản thân vì tương lai của Tổ Quốc. Chị hiểu rằng “ Hạnh phúc sẽ không thể trọn vẹn khi một nửa đất nước đang bị giày xéo bởi quân thù”. Chị luôn nghĩ cho người khác, cho tất cả mọi người. Nay cả trong chuyện tình cảm! Khi đọc nhật kí, bạn có thể thấy một lí do nữa khiến cho Thuỳ Trâm vào chiến trường: anh M., người yêu của chị đã vào chiến trường hai năm nên sau khi ra trường chị đã xin nhập ngũ. Vì tình yêu hay vì đất nước? Dù vì lý do gì chăng nữa thì hành động của Thuỳ Trâm vẫn thật đáng khâm phục! Có bao giời bạn đi theo tiếng gọi của tình yêu bằng cách chị đã đi. Yêu nhưng không vị kỉ, yêu nhưng thể hiện tình yêu thật chân thành, đẹp đẽ: cùng nhau sát cánh bảo vệ đất nước, cùng nhau bảo vệ khung trời trong xanh để bao tình yêu khác nảy nở, sinh sôi. …. “Nhật kí Đặng Thuỳ Trâm” còn có một số phận thật kì lạ. Nó đã được một một người Mĩ là một sĩ quan từng tham gia chiến tranh ở Việt Nam gìn giữ suốt ba lămnm qua. Người sĩ quan ấy đã bỏ không biết bao nhiêu công sức để tìm gia đình liệt sĩ Đặng Thùy Trâm để gửi lại hai cuốn nhật kí. Những trái tim ấm nóng nhiệt tình ấy đã giúp chúng ta gìn giữ hai cuốn nhật kí của chị đến tận ngày hôm nay. Những con người ở bên kia chiến tuyến đã thật sự xúc động trước những trang viết “ có lửa” của quyển nhật kí và họ quyết tâm phải cho tất cả mọi người biết đến. Cầm trên tay quyển nhật kí- cuộc đời một con người cao thượng và vị tha, mỗi chúng ta thêm tự hào về những con người đất Việt, càng hiểu và càng thấm thía hơn cái giá của tự do hôm nay chúng ta đang được hưởng. Từ Thu Trang Lớp 11B1 Năm học 2005-2006
Người gửi: Cô giáo Nguyễn Thuỳ Dương - Lớp: Giáo viên Văn
Ngày gửi bài: 07/04/2008 - 09:59:28
Những bài viết của học trò Lê Quý Đôn về "Nhật ký Đặng Thuỳ Trâm"
Người gửi: Tran Thi Trang - Lớp: Lớp 10 C14
Ngày gửi bài: 08/03/2008 - 10:56:02
Người bạn là một cái tôi khác.
Tình bạn là một tâm hồn trong hai thân xác.
Tình bạn nhân đôi niềm vui và làm vơi đi một nữa nỗi khổ đau.
Trong tình bạn có một sự hoàn hảo mà it phụ nữ có thể đạt tới.
Có nhiều bạn là không có bạn.
Tình bạn ở người phụ nữ cận kề với tình yêu.
Đôi khi tình bạn kết thúc ở tình yêu, nhưng quá ít khi tình yêu kết thúc ở tình bạn.
Tỏ ra hơn bạn bạn sẽ thành thù của ta, chịu nhường bạn, bạn sẽ liên kết với ta.
Làm trọng tài cho hai kẻ thù tốt hơn lam trọng tài cho hai người bạn; vì một trong hai người bạn sẽ trở thành thù và một trong hai kẻ thù sẽ trở thành bạn.
Trong tất cả mọi kẻ thù , kẻ nguy hiểm nhất chính là người bạn của ta.
Người gửi: Tran Thi Trang - Lớp: Lớp 10 C14
Ngày gửi bài: 08/03/2008 - 10:54:27
Người bạn là một cái tôi khác.
Tình bạn là một tâm hồn trong hai thân xác.
Tình bạn nhân đôi niềm vui và làm vơi đi một nữa nỗi khổ đau.
Trong tình bạn có một sự hoàn hảo mà it phụ nữ có thể đạt tới.
Có nhiều bạn là không có bạn.
Tình bạn ở người phụ nữ cận kề với tình yêu.
Đôi khi tình bạn kết thúc ở tình yêu, nhưng quá ít khi tình yêu kết thúc ở tình bạn.
Tỏ ra hơn bạn bạn sẽ thành thù của ta, chịu nhường bạn, bạn sẽ liên kết với ta.
Làm trọng tài cho hai kẻ thù tốt hơn lam trọng tài cho hai người bạn; vì một trong hai người bạn sẽ trở thành thù và một trong hai kẻ thù sẽ trở thành bạn.
Trong tất cả mọi kẻ thù , kẻ nguy hiểm nhất chính là người bạn của ta.
Người gửi: Ban quản trị Web - Lớp:
Ngày gửi bài: 28/01/2008 - 15:42:55
Cảm xúc tặng cô ( Kính tặng cô giáo Nghì – dù cô đã đi xa )
Những mạch điện xoay chiều Những sóng âm, tần số Những dao động cơ học Làm em nhớ đến cô
Những lời giảng của cô Đến giờ em còn nhớ Giờ cô kiểm tra bài Cả lớp đều nín thở
Giờ cô đã ra đi Về một miền xa lắm Khiến cả lớp sững sờ Tưởng là không có thật
Lớp thường làm cô buồn Vì những hôm lười học Bây giờ ngồi nghĩ lại Thấy ân hận xiết bao….
Vũ Mai Trang
Người gửi: Ban quản trị Web - Lớp:
Ngày gửi bài: 28/01/2008 - 15:41:58
NÓI VỚI HỌC TRÒ Thầy Đỗ Như Trác – GV Văn
Hãy cho ta được bắt đầu mọi điều Từ những điều tâm tình tuổi trẻ Tuổi trẻ nhiều ước mơ Tuổi trẻ nhiều khao khát Ươc mơ nào cũng cao Khát khao nào cũng đẹp Dẫu hão huyền hay chút xíu cỏn con Ta đã một thời trẻ như các con Cũng chút chút mộng mơ, đôi lần khao khát Tuổi trẻ ta thật là nhút nhát Chỉ dám mơ thầm và thương nhớ suông thôi Tuổi trẻ ta biết tiết kiệm nụ cười Biết nén thở dài bằng thở sâu trong ngực Tuổi trẻ ta biết trang nghiêm nét mặt Như vô tư, thanh thản vào đời Tuổi trẻ ta nhiều đêm ngước lên trời Ngắm sao rơi, nhẩm “ Bài ca hy vọng” Trời quá cao, biển đời quá rộng Tuổi trẻ ta quanh quẩn chốn làng chài Rồi cũng qua những tháng năm dài Khôn ngoan lớn lên ước mơ nhỏ lại Ký niệm tuổi xanh chỉ còn xa ngái Lạnh trong hồn như một vệt sao băng
Cho đến hôm nay ta mới hiểu rằng Sao chẳng rụng, chẳng rơi, chẳng băng đâu nhé Sao chỉ đổi ngôi cho đời sao mãi trẻ Sao nào cũng là sao, sao đâu biết tuổi già Phân biệt các vì sao chỉ bởi người ta.
Người gửi: Ban quản trị Web - Lớp:
Ngày gửi bài: 28/01/2008 - 15:39:36
KÝ ỨC
Trang giấy trắng ghi đầy kỉ niệm Ghi vào đây nỗi nhớ niềm thương Ghi vào đây ký ức học đường Mái trường Lê Quý Đôn yêu dâu Thời áo trắng sắp xa rồi xa mãi Ta đem theo lời giảng của thầy cô Dẫu xa ngái những bạn cùng lứa tuổi Ta đem theo cả lớp học thân thương Phạm Hồng Hải
Người gửi: Ban quản trị Web - Lớp:
Ngày gửi bài: 28/01/2008 - 15:39:14
Hoàng Hà A3(94-97)
Tình bạn
Vừa mới hôm nào ta gặp nhau Bâng khuâng xao xuyến buổi ban đầu Thấm thoát đã qua mười ba tháng Em học thật chăm. Tôi cũng chăm “Mơ khách đường xa, khach đường xa” Lời cô tha thiết ấm lòng ta Em đâu phải khách đường xa ấy Em rất gần tôi, em ở bên Mùa thu nắng dịu vương vương mắt Ánh đọng hàng mi những sớm mai Bao giờ hết lớp 12 nhỉ? Chắc hẳn bấy giờ em nhớ ai? Ba năm tròn là ba sáu tháng Da diết làm sao quãng tuổi thơ Mới hay tình bạn tha thiết thế Không biết làm thơ…lại hoá thơ
Người gửi: - Lớp:
Ngày gửi bài: 28/01/2008 - 15:38:03
Bùi Hồng Phương 12A3 (95 - 98) Hạ về
Mùa hạ về từ bao giờ chẳng biết Vụt trưa nay hoa phượng đỏ lưng trời Lòng bỗng cháy một mùa hoa cũ Rắc đầy hương xuống tuổi thơ tôi